Audi ♥

Em biết mình gần nhau nhưng không thể bước tới, bởi giữa chúng ta có quá nhiều cách ngăn. Dẫu có ăn năn nhìn nhau sau một nụ hôn vội, cũng chỉ là thứ cảm xúc vướng víu “bỏ thì thương, vương thì tội”. Mang theo thì bất khả, để đó thì không đành. Đã vượt qua tình bạn mà không thể chạm tới tình yêu. Đi cùng một đoạn đường mà biết trước phải buông tay khi chưa đến cuối.

Cảm xúc đó có lẽ thứ tình thương duy nhất mà chúng ta không bao giờ tìm được câu trả lời, không bao giờ có thể buông tay - dẫu bàn tay từng đan lấy nhau đã rời mất từ lúc nào…

posted 14 hours ago

mauvais-coffee:

"em tin vì chúng ta đều mang những tổn thương trong lòng nên rất dễ dàng làm đau người khác. vì vậy mà, em sẽ tha thứ cho anh.." 

- Phan Ý Yên.


Em thì sao cũng đượcNhưng Anh nhất định phải hạnh phúc, hiểu không?

Em thì sao cũng được
Nhưng Anh nhất định phải hạnh phúc, hiểu không?

posted 4 days ago with 7 notes

mauvais-coffee:

Em sợ khi bắt đầu với một ai đó, em sợ anh bỏ rơi, em sợ một ngày trái tim anh lang thang đâu đó và chẳng tìm đến em, em sợ có một bàn tay nắm em rồi lại buông ra không một lời giải thích, em sợ những lời yêu thương, những thói quen cứ mất dần, mất dần trong hư vô, em sợ, sợ trái tim mình chẳng chịu thêm một nỗi đau nào nữa. 

Anh có đủ tình yêu để che chở cho trái tim yếu đuối đó không? Anh có đủ niềm tin để yêu em đến khi em sẵn sàng buông tay chứ không phải là anh hay không? Anh có sẵn sàng dắt em đi qua những giông tố của cuộc đời này mà chắc rằng không bao giờ mệt mỏi hay bỏ cuộc vì sợ hãi hay không? Anh có dũng cảm để chấp nhận con người thật của em tệ hơn nhiều cái lớp vỏ hào nhoáng, em đã tạo ra hay không?

Và anh… Có đủ can đảm để trở thành người khổ nhất thế gian này không?


Anh biết không, trên đời này có hai thứ anh không nên đánh mất:

- Thứ nhất là em.

- Thứ hai, là tình yêu của em!!

posted 4 days ago with 5 notes

mauvais-coffee:

Sáng nay em dậy sớm. Trời đột nhiên đổ mưa rất to. Đưa tay ra ngoài cửa sổ, cảm thấy mùa hè đã ở rất cận kề. Vậy là ngồi bó gối bên luôn bên bệ cửa, lục lọi trong ổ cứng xem lại tuổi trẻ của mình. Đột nhiên muốn hỏi mèo. Tuổi trẻ của anh không có em nó đã thế nào? Anh đã từng thích gì, yêu người con gái ra sao, có ước mơ những điều kì cụt ngỗ ngược hay không. Đột nhiên muốn hỏi, những người đã đi qua đời nhau, như chúng ta lúc này, họ mất bao nhiêu thời gian để nỗi buồn đóng vẩy khô queo?
Hồi xưa, em đã từng thích những điều đơn giản lắm. Thích uống trà có pha mật ong trong tiết trời mùa đông có khói. Thích mùi cà phê tản ra từ các quán bên đường. Thích nằm cuộn tròn ôm lấy thân mình. Thích tự mua hoa và thả vào những cái chậu be bé trong nhà. Thích nấu cơm cho người mình thương. Thích viết bưu thiếp gửi đi vào mùa xuân. Thích pha nước gừng ấm cho người đàn ông mình yêu ngâm chân trước khi đi ngủ.
Thích ngắm nhìn đàn ông hút thuốc. 

mauvais-coffee:

Sáng nay em dậy sớm. Trời đột nhiên đổ mưa rất to. Đưa tay ra ngoài cửa sổ, cảm thấy mùa hè đã ở rất cận kề. Vậy là ngồi bó gối bên luôn bên bệ cửa, lục lọi trong ổ cứng xem lại tuổi trẻ của mình. Đột nhiên muốn hỏi mèo. Tuổi trẻ của anh không có em nó đã thế nào? Anh đã từng thích gì, yêu người con gái ra sao, có ước mơ những điều kì cụt ngỗ ngược hay không. Đột nhiên muốn hỏi, những người đã đi qua đời nhau, như chúng ta lúc này, họ mất bao nhiêu thời gian để nỗi buồn đóng vẩy khô queo?

Hồi xưa, em đã từng thích những điều đơn giản lắm. Thích uống trà có pha mật ong trong tiết trời mùa đông có khói. Thích mùi cà phê tản ra từ các quán bên đường. Thích nằm cuộn tròn ôm lấy thân mình. Thích tự mua hoa và thả vào những cái chậu be bé trong nhà. Thích nấu cơm cho người mình thương. Thích viết bưu thiếp gửi đi vào mùa xuân. Thích pha nước gừng ấm cho người đàn ông mình yêu ngâm chân trước khi đi ngủ.

Thích ngắm nhìn đàn ông hút thuốc.