Audi ♥
Em chỉ muốn một người kéo em đứng dậy, thoát khỏi những mảnh vụn của quá khứ, trao cho em những yêu thương mới,chữa lành vết thương cũ cho em... và nắm thật chặt tay em giữa phố đông người để biết rằng em không lạc lõng ♥
Background Illustrations provided by: http://edison.rutgers.edu/
Reblogged from phuongnormal  57 notes

ngocjoker:

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi… Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc… Xin con hãy bao dung. Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ… mà hãy lắng nghe. Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ… và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ. Con hãy nhớ… lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều… từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói… hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình và tức giận… Vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ… Vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa… hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng… bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi. Con đừng oán giận và buồn khổ… vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.

Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình… Và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ “sinh tồn”.

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.

Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ. Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều…

Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại…

Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều…

Bố mẹ…

Tác giả: Pierre Antoine (Việt kiều Pháp)

Reblogged from tranng  538 notes

Cậu có biết những cô gái đôi mươi làm tình chưa sõi, cá tính mờ nhạt, đọc những thứ nhảm nhí trên mạng rồi đem buồn đau, bi kịch giăng ngang trước mắt, than trách cuộc đời còn người nghe nó ngứa mông thế nào không?

Cậu có biết những cô gái lúc nhỏ bố mẹ nuôi, lớn lên đi học đại học chỉ mỗi ăn ngủ học hành, chưa biết tí gì về va vấp, khắc nghiệt suốt ngày kêu than buồn đau, lạnh lẽo, nhàm chán nó là sự đả kích với những người lao động thế nào không?

Cậu có biết những cô gái xuân thì phơi phới, ngồi một chỗ, nghĩ những thứ mơ mộng vô nghĩa, không một chút nỗ lực, chỉ chờ chực những cơ hội trời cho và lo ganh tị dè bỉu những cô gái khác nó vô nhân đạo với đàn ông thế nào không?

Cậu có biết những cô gái đi qua một hai cuộc tình với vài thằng choai choai lên mạng nói về bi phẫn đau thương, rồi quy chụp đàn ông là thể loại ngu đần thế nào không?

By nguyên tác “Hạnh phúc quả táo chín - Tần Tri”
(Gia cát xồn xồn)


Nếu người ta có lướt qua nhau ra vẻ vô tình…. Cũng chẳng qua là bởi người ta sợ đi chậm quá sẽ dẫm lên chân nhau… những va đập đớn đau, sau này ai trả giá?  
-Gào

Nếu người ta có lướt qua nhau ra vẻ vô tình…. Cũng chẳng qua là bởi người ta sợ đi chậm quá sẽ dẫm lên chân nhau… những va đập đớn đau, sau này ai trả giá?
 

-Gào

Reblogged from sickenoughtodie  140 notes
ngocjoker:

Điều khó khăn nhất mỗi khi ở cạnh anh ? 
Đó là luôn nhận ra mình không thể nào có được anh, và thậm chí anh mãi mãi cũng không bao giờ muốn có em trong cuộc đời.
(Gia Đoàn)
 

ngocjoker:

Điều khó khăn nhất mỗi khi ở cạnh anh ?

Đó là luôn nhận ra mình không thể nào có được anh, và thậm chí anh mãi mãi cũng không bao giờ muốn có em trong cuộc đời.

(Gia Đoàn)