Audi ♥
Em chỉ muốn một người kéo em đứng dậy, thoát khỏi những mảnh vụn của quá khứ, trao cho em những yêu thương mới,chữa lành vết thương cũ cho em... và nắm thật chặt tay em giữa phố đông người để biết rằng em không lạc lõng ♥
Background Illustrations provided by: http://edison.rutgers.edu/
      “Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể hạnh phúc, em hy vọng người đó là anh.
        Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể được vui vẻ, em hy vọng nười đó là anh.
       Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể yêu thêm lần nữa, em biết người đó nhất định không phải em.”

      “Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể hạnh phúc, em hy vọng người đó là anh.

        Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể được vui vẻ, em hy vọng nười đó là anh.

       Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể yêu thêm lần nữa, em biết người đó nhất định không phải em.”

Reblogged from mocdieptu  79 notes
mocdieptu:

* Tôi xăm lên mình cánh tường vi mỏng đầu tiên cho vết thương đầu tiên về một mối tình không thể xóa. Rồi cứ thế những cánh tường vi mỏng lần lượt nở rộ trên sắc thắm của da thịt người con gái với những nỗi đau trong tim ngày một dai dẳng, buốt nhói…
Nhưng càng xăm mình, tôi lại càng thấy mình mất đi cảm giác. Khi một người không còn nỗi đau thể xác nghĩa là họ có những nỗi đau trong tâm hồn quá lớn. Dần dần, tôi nghiện những mũi kim đâm vào da thịt, như thể mình sắp vỡ tan thành bọt nước, tôi không còn thuộc về bất cứ nơi nào, vô hình vô thể, tự do vẫy vùng.
Sẽ có ngày, tôi phủ kín thân thể mình bởi những hình xăm. Những cánh tường vi rực rỡ sắc hồng trên nỗi đau được hút cạn từ máu thịt của tôi…. Cho đến tận lúc đó, tôi sẽ thanh thản vứt bỏ mối tình này mà ra đi. *
#mocdieptu
Ảnh: tumblr.

mocdieptu:

* Tôi xăm lên mình cánh tường vi mỏng đầu tiên cho vết thương đầu tiên về một mối tình không thể xóa. Rồi cứ thế những cánh tường vi mỏng lần lượt nở rộ trên sắc thắm của da thịt người con gái với những nỗi đau trong tim ngày một dai dẳng, buốt nhói…

Nhưng càng xăm mình, tôi lại càng thấy mình mất đi cảm giác. Khi một người không còn nỗi đau thể xác nghĩa là họ có những nỗi đau trong tâm hồn quá lớn. Dần dần, tôi nghiện những mũi kim đâm vào da thịt, như thể mình sắp vỡ tan thành bọt nước, tôi không còn thuộc về bất cứ nơi nào, vô hình vô thể, tự do vẫy vùng.

Sẽ có ngày, tôi phủ kín thân thể mình bởi những hình xăm. Những cánh tường vi rực rỡ sắc hồng trên nỗi đau được hút cạn từ máu thịt của tôi…. Cho đến tận lúc đó, tôi sẽ thanh thản vứt bỏ mối tình này mà ra đi. *

#mocdieptu

Ảnh: tumblr.